Phú Thọ miền trung du – Ngô Chí Thành

Vẻ đẹp bình yên hiếm có ở Phú Thọ miền trung du của Việt Nam

Ngoài bức ảnh đã được đăng tài trong bài viết: Sắc đỏ hoa phượng mùa hè 2016, những tấm hình gần đây của nhiếp ảnh gia Ngô Chí Thành được ThixaPhuTho.net sưu tầm trong năm 2016 về cuộc sống bình yên, dân dã nơi thôn quê, đem đến cho người xem một cảm giác thư thái hiếm có trong xã hội hiện đại. Vẻ đẹp tiềm ẩn ở Phú Thọ miền trung du mà không phải nơi nào cũng có được, với rừng cọ, đồi chè, đồng xanh ngào ngạt, nơi cuộc sống bình yên đến lạ kỳ.

“Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ chập chùng. Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây non vừa trồi, lá đã xòa sát mặt đất. Lá cọ tròn xòe ra nhiều phiến nhọn dài, trôg xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp lóa nắng như rừng mặt trời mới mọc. Mùa xuân, chim chóc kéo về từng đàn. Chỉ nghe tiếng hót líu lo mà không thấy bóng chim đâu.

Căn nhà tôi núp dưới rừng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất trog rừng cọ. Ngày ngày đến lớp, tôi đi trog rừng cọ. Không đếm được có bao nhiêu tàu lá cọ xòe ô lợp kín trên đầu. Ngày nắng, bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.

Cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ. Cha làm cho tôi chiếc chổi cọ để quét nhà, quét sân. Mẹ đựng hạt giống đầy móm lá cọ, treo lên gác bếp để gieo cấy mùa sau. Chị tôi đan nón lá cọ, lại biết đan cả mành cọ và làn cọ xuất khẩu. Chiều chiều chăn trâu, chúng tôi rủ nhau đi nhặt những trái cọ rơi đầy quanh gốc về om, ăn vừa béo vừa bùi.

Quê tôi có câu hát:
“Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.”

Người sôg Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.” Trích: Rừng cọ quê tôi.

Website thị xã Phú Thọ xin được chia sẻ đến bạn đọc bộ ảnh này:

Bình Luận